Mổ cướp nội tạng Trung Quốc: Con người trở thành hàng hóa trên thị trường ghép tạng

mo-cuop-noi-tang-trung-quoc-con-e1470249890354

Mổ cướp nội tạng Trung Quốc: Con người trở thành hàng hóa trên thị trường ghép tạng

Bài viết của Tiến sĩ Torsten Trey, sáng lập gia và là giám đốc điều hành tổ chức phi chính phủ quốc tế Doctors Against Forced Organ Harvesting (DAFOH) (Các Bác Sĩ Chống Đối Mổ Cướp Nội Tạng). DAFOH cam kết chấm dứt hoạt động mổ cướp nội tạng và củng cố những giá trị đạo đức của ngành y.

Mổ cướp nội tạng Trung Quốc là một tội ác ghê rợn nhất từng tồn tại trong lịch sử nhân loại.

[youtube id=”tVcGvaSY7ME” align=”center” mode=”normal”]

Nhân phẩm của con người trong mọi trường hợp không bao giờ được phép xâm phạm. Nếu điều ngược lại xảy ra, kẻ phạm phải điều đó không phải là con người. Một người sẽ ý thức được nhân phẩm quý giá nhường nào nếu đánh mất nó. Tuy nhiên có một sự thật gây sốc cho những ai mới biết, khi không chỉ nhân phẩm con người mà thậm chí là cơ thể họ bị xâm phạm và hãm hại.

Chúng ta đã quá quen với những thông tin về các vụ vi phạm nhân quyền. Tuy nhiên đằng sau cụm từ phổ biến đó là một điều còn quan trọng hơn cả ý nghĩa về mặt pháp luật. Vi phạm nhân quyền đề cập tới hành động đàn áp vô nhân tính đối với con người. Khi tính đến những hành vi xâm phạm quyền lợi cơ bản của con người, chẳng phải đó không chỉ là việc lạm dụng một ai đó, mà còn xúc phạm đến những người đứng bên lề-cũng là con người- hay sao?

Vậy làm sao chúng ta có thể nói về nhân phẩm của bản thân trong khi cho phép tiếp diễn những hành vi xâm phạm nhân phẩm của người khác?

Cuộc đàn áp vô nhân tính các tù nhân lương tâm tại Trung 

Quốc-con người trở thành hàng hóa trên thị trường nội tạng

Ngày nay, chúng ta đã chứng kiến hậu quả của cuộc đàn áp tàn bạo và xúc phạm những người bất đồng chính kiến. Điển hình cho hành vi xâm phạm nhân phẩm con người chính là cuộc đàn áp các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc.

 Mức độ nghiêm trọng mà nhân phẩm con người bị xâm phạm tại Trung Quốc có thể được đánh giá bằng sự bạo gan của những nhân chứng, khi họ dám tường thuật về đề tài được cho là cấm kỵ này với độ chính xác đến bao nhiêu, ví dụ như cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

 Cơ chế kiểm duyệt thông tin tại Trung Quốc và thậm chí ở hải ngoại, đã vô hiệu hóa bất kỳ đề tài nào về tội ác nói trên ngay khi nó bắt đầu. Tuy nhiên chúng ta, những người có nhân phẩm, không thể nào chịu khuất phục dưới áp lực của chế độ kiểm duyệt đó. Nhân phẩm của con người mang tính phổ quát và không thể bị giới hạn bởi biên giới quốc gia hay bất kỳ chế độ kiểm duyệt nào.

Ngày nay, môn tu luyện thiền định Pháp Luân Công đã trở thành một trường hợp điển hình để người ta nghiên cứu và đánh giá tình hình nhân phẩm tại Trung Quốc. Trong 22 năm qua, Pháp Luân Công đã trải qua bao thăng trầm, từ đỉnh cao của sự phổ biến khắp đất nước Trung Quốc cho tới cùng cực vì cuộc đàn áp tàn bạo toàn quốc. Ngày nay không thể nào tìm được một ví dụ thích hợp để mô tả về hành vi xâm phạm nhân quyền mà các học viên Pháp Luân Công đã và đang phải chịu đựng.

Câu chuyện về Pháp Luân Công có thể được tường thuật ngắn gọn như sau:

Sau khi Pháp Luân Công được giảng truyền ra công chúng vào năm 1992, môn tu luyện đã giành được rất nhiều giải thưởng và nhanh chóng trở nên phổ biến khắp Trung Quốc. Bộ Thể thao Trung Quốc từng chạy một chương trình tuyên truyền trên truyền hình về Pháp Luân Công để ngợi ca những lợi ích tích cực đối với sức khỏe của môn tu luyện. Tính đến năm 1999, có từ 70 triệu tới 100 triệu người dân Trung Quốc bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, theo số liệu thống kê chính thức.

Người dân Trung Quốc nhận thấy các học viên Pháp Luân Công luôn thân thiện và sẵn lòng tương trợ. Pháp Luân Công là môn tu luyện mà theo đó học viên tự cải biến bản thể từ trong tâm tính của mình và không tham gia chuyện chính trị.

Cuộc đàn áp chưa từng có ngày 20/7/1999

Vào Tháng Bảy năm 1999, tình thế đối với môn tu luyện tinh thần đã thay đổi chỉ trong một đêm và Pháp Luân Công đã bị cấm, bị đàn áp vô căn cứ dựa trên cái gọi là vi phạm “Hiến pháp Trung Quốc”. Trong suốt 16 năm qua, các học viên Pháp Luân Công đã bị đàn áp bằng nhiều thủ đoạn tại và ngoài Trung Quốc. Thậm chí đại sứ quán Trung Quốc ở hải ngoại và những tổ chức sinh viên ở các trường đại học nước ngoài cũng nhúng tay vào cuộc đàn áp.

Một mặt các học viên Pháp Luân Công bị tống vào trung tâm tẩy não, trại lao động cưỡng bức, chịu tra tấn dã man và là nạn nhân của mổ cướp nội tạng, mặt khác, truyền thông Trung Quốc đã liên tục dựng chuyện để tuyên truyền xuyên tạc về môn tu luyện.

Những lời dối trá đó lại được một số hãng truyền thông phương Tây tiếp tay, một phần bởi họ không biết, một phần vì chính sách tự kiểm duyệt để không bị ảnh hưởng tới việc cấp visa nếu tới Trung Quốc tác nghiệp sau này. Chủ đề về Pháp Luân Công bị cho là cấm kỵ và truyền thông phương Tây thỉnh thoảng lắm mới đưa tin về môn tu luyện hoặc phớt lờ hoàn toàn. Cuộc đàn áp Pháp Luân Công không chỉ là một phần cốt lõi trong chính sách đối ngoại đối nội mà còn khiến chính quyền Trung Quốc tiêu tốn những khoản ngân sách nhà nước khổng lồ.

Trong cuộc đàn áp này, vấn đề xâm phạm nhân quyền là rất rõ ràng khi xét tới cơ sở và chứng cứ pháp luật. Bản thân các luật sư Trung Quốc cũng bị bỏ tù nếu họ không cúi đầu nghe theo luật “rừng” mà những phiên xét xử tự đặt ra, nơi các bản án đã được chuẩn bị từ trước đó nhằm đàn áp những người bị hệ thống đơn đảng muốn loại trừ ngay cả khi phiên tòa còn chưa được mở. Trong những phiên tòa như vậy, luật pháp không hề hiện diện, thay vào đó là chính sách của Đảng. Những ai không tuân theo chính sách đó sẽ bị quy kết tội danh “kẻ thù quốc gia”. Hành vi xâm phạm nhân quyền xảy ra ngay tại tòa án Trung Quốc.

Nếu đó là vụ xét xử liên quan tới Pháp Luân Công, chắc chắn bản án dành cho “bị can” sẽ là bị đày tới trại lao động cưỡng bức, trung tâm tẩy não, còn tra tấn đã trở thành thông lệ kể từ năm 1999. Ngay sau khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công được phát động, đã có nhiều học viên bị tra tấn đến chết, và theo lệnh của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân hồi bấy giờ, những trường hợp này được thông báo một cách nhẹ nhàng là “tự tử”.

Những yêu cầu do chế độ đơn đảng đặt ra đã nhấn chìm hiện thực. Hiện thực mà Trung Quốc vẫn nói ngày nay khác xa so với hiện thực trên thực tế. Hiện thực tại Trung Quốc là những gì mà Đảng định nghĩa và được tuyên truyền bởi các nhà xuất bản, trên truyền thông đại chúng, tại những phiên xét xử.

*Tuy nhiên hiện thực đó bên ngoài Trung Quốc hoàn toàn khác, vì nó gắn với khái niệm nhân phẩm. Tại Trung Quốc ngày nay, nhân phẩm là một khái niệm trống rỗng và đối với nhiều công dân nước này, họ sẽ không thể hiểu được những gì mà người phương Tây ý thức như đạo đức, phẩm giá và nhân phẩm. Tuy nhiên nếu sự tôn trọng nhân phẩm không là một phần của hiện thực Trung Quốc, vậy chúng ta sẽ phải hỏi rằng: Tình trạng này sẽ đi đến đâu?*

Khi nhìn vào khía cạnh y tế, có một điều rõ ràng là người Trung Quốc theo truyền thống không bao giờ muốn hiến tạng cho người khác. Đây đã là quan niệm cố hữu của người dân nước này. Bởi vì vậy, nguồn hiến tạng tự nguyện tại Trung Quốc là cực kỳ hiếm. Để có được nội tạng cung cấp cho các ca ghép, một đạo luật năm 1984 của Trung Quốc đã cho phép nội tạng có thể được mua bán từ tử tù.

Tuy nhiên đạo luật này đã mở đường cho hành động không chỉ là lấy nội tạng của tử tù mà còn cướp của các tù nhân lương tâm như người Duy Ngô Nhĩ, dân Tây Tạng và học viên Pháp Luân Công.

Nguồn cấp nội tạng ngầm

Sau khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công diễn ra vào năm 1999, hoạt động thu hoạch nội tạng từ tử tù đã được mở rộng sang các học viên Pháp Luân Công. Hàng triệu học viên Pháp Luân Công bị đàn áp đã đối mặt với nguy cơ bị phân loại và biến thành nguồn cung nội tạng ngầm. Nội tạng của họ sẽ bị lấy ra khỏi cơ thể khi những học viên này còn sống, chỉ trong chốc lát mà không hề được sự cho phép của thân chủ.

Trong quá trình bị giam giữ tại các trại lao động cưỡng bức hoặc tẩy não, các học viên Pháp Luân Công sẽ được kiểm tra sức khỏe và phân loại thể chất. Họ ngày nào cũng trải qua những cuộc thử máu và nước tiểu tốn kém, siêu âm, chụp X quang. Nếu một quốc gia đầu tư hàng triệu USD chỉ để khám và chẩn đoán sức khỏe của các tù nhân trong trại lao động cưỡng bức và tù nhân lương tâm suốt 15 năm qua, câu hỏi đặt ra ở đây là nguồn kinh phí lấy từ đâu?

Các bác sĩ Trung Quốc tiến hành mổ ghép nội tạng tại thành phố Trường Sa, Hồ Nam. Sau khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công diễn ra vào năm 1999, hoạt động thu hoạch nội tạng từ tử tù đã được mở rộng sang các học viên Pháp Luân Công. Hàng triệu học viên Pháp Luân Công bị đàn áp đã đối mặt với nguy cơ bị phân loại và biến thành nguồn cung nội tạng ngầm. Nội tạng của họ sẽ bị lấy ra khỏi cơ thể khi những học viên này còn sống, chỉ trong chốc lát mà không hề được sự cho phép của thân chủ. (The Guardiaớp)

Thay vì bị tra tấn cho tới chết, giờ đây cơ thể của họ đã không bị bỏ phí. Học viên Pháp Luân Công trở thành nguồn thu lợi nhuận dồi dào cho nhu cầu ghép nội tạng. Sau năm 1999, các bệnh viện Trung Quốc bắt đầu quảng cáo ghép tạng trên Internet. Điều này xảy ra trong bối cảnh Trung Quốc chưa hề có một chương trình hiến tạng công. Ngành kinh doanh này lên như diều gặp gió. Hàng hóa là nội tạng được giao trong thời hạn từ 1 đến 4 tuần, với mức giá: 1 quả thận 60.000 USD, gan: 100.000 USD.

Vào mùa thu 2013, phóng viên tạp chí Del Spiegel của Đức đã đóng vai là người có nhu cầu mua quả thận thông qua mạng môi giới trực tuyến Trung Quốc. Mức giá được đưa ra là khoảng 350.000 USD một quả thận từ Trung Quốc.

Từ năm 1999 đến 2006, số trung tâm ghép tạng ở Trung Quốc tăng vọt từ 150 lên 600 và một người có thể sẽ băn khoăn tự hỏi, Trung Quốc dựa trên cơ sở nào để tự tin vào nguồn cung nội tạng dài hạn, liên tục mà không hề có một chương trình hiến tạng công nào.

Cùng lúc đó, lượng tử tù cũng giảm, nhưng số ca ghép tạng tại Trung Quốc lại tăng chóng mặt sau năm 1999: Từ chưa tới 3.000 ca ghép tạng trước năm 1999 cho tới 20.000 ca vào năm 2005. Một người sẽ phải hỏi rằng, nguồn nội tạng đó lấy từ đâu?

Đằng sau những số liệu trên ẩn giấu một hiện thực tàn khốc: Tại Trung Quốc, tù nhân lương tâm bị sát hại để đáp ứng nhu cầu ghép nội tạng mà không hề được chính thức tuyên án tử, không phạm phải tội danh nào, không được hỏi ý kiến cũng như chấp thuận xem họ có đồng ý hiến tạng của mình hay không. Sự thật đáng buồn là các bác sĩ tham gia mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc đã biến ca ghép tạng trở thành điều phi lý: Một người không thể cứu chữa bệnh nhân nếu không giết người khác để lấy nội tạng của họ.

Nhân phẩm là bất khả xâm phạm và toàn vẹn: Vì sao chúng ta không thể dửng dưng đứng ngoài cuộc và nhìn người khác bị tước đoạt nhân quyền của họ?

Hiểu rõ hơn về Pháp Luân Công sẽ cho chúng ta biết cuộc đàn áp môn tu luyện có liên quan trực tiếp đến bản thân mình: Nếu chúng ta tự hỏi bản thân, điều này có liên quan gì tới chúng ta, câu trả lời là: rất nhiều.

Pháp Luân Công là môn tu luyện cả tâm lẫn thân với giáo lý cơ bản về Chân-Thiện-Nhẫn. Một người có thể sẽ tán đồng rằng ba nguyên lý trên được coi là tiêu chuẩn cần có và đáng biểu dương trên khắp thế giới. Đó là những nguyên lý cơ bản của vũ trụ.

Tuy nhiên có một điều quá rõ là Pháp Luân Công đã và đang bị đàn áp tại Trung Quốc chính xác bởi vì những giá trị cao quý này. Cuộc đàn áp Pháp Luân Công không chỉ nhằm vào học viên Pháp Luân Công, nó chính là sự chống đối bản tính Thiện lương của nhân loại.

Sự Thật chắc chắn là kẻ thù số một ở Trung Quốc, đặc biệt khi nước này được lãnh đạo bởi một chính phủ chìm trong tham nhũng, khi việc trộm cắp tài sản trí tuệ đã quá phổ biến, còn tự do ngôn luận và báo chí đã bị suy thoái trong chế độ tự kiểm duyệt.

Thiện Lương chắc chắn cũng là kẻ thù số một tại Trung Quốc, chừng nào còn tư tưởng đấu tranh giai cấp ở xã hội này và đằng sau những ngôn từ hòa nhã mang tính ngoại giao, đất nước đó lại ngấm ngầm thủ sẵn cú đấm sắt trong quan hệ đối ngoại với bất kỳ ai.

Nhẫn Nại cũng là kẻ thù số một ở Trung Quốc, nếu người bất đồng chính kiến không tuân thủ và làm trái với chỉ thị của Đảng Cộng sản, họ sẽ phải nhận những hình phạt thảm khốc như bạo lực và đàn áp không thương tiếc.

Nói cách khác, cuộc đàn áp vô căn cứ và phi lý đối với Pháp Luân Công cùng ba nguyên lý của môn tu luyện cũng là chiến dịch chống đối bản tính Thiện lương của nhân loại, phản lại nền tảng tạo lập nhân phẩm và đi ngược những giá trị đơn thuần tạo nên tính người.

Nếu sự tự nguyện thực hiện Chân-Thiện-Nhẫn lại bị đáp trả bởi tra tấn và những ca cưỡng bức mổ cướp nội tạng từ tù nhân còn sống, chẳng phải những người không tu luyện Pháp Luân Công, nhưng ủng hộ Thiện lương, Chân thật và sự Nhẫn nại cũng đối mặt hiểm nguy? Nếu hệ thống đơn đảng của Trung Quốc duy trì liên tiếp cuộc đàn áp chống lại ba kẻ thù số một của nhà nước nêu trên, khi nào nhân phẩm của chúng ta sẽ bị xâm phạm ở bên ngoài nước này, cũng giống như các học viên Pháp Luân Công? Câu trả lời sẽ khiến chúng ta chấn động: Điều đó đã diễn ra.

Xét trên phương diện nhân đạo và tính người, không ai có thể hạn chế nhân phẩm của người khác trên khắp các quốc gia. Nhân phẩm là giá trị phổ quát. Cuộc mổ cắp nội tạng từ tù nhân đang sống tại Trung Quốc đã vượt quá giới hạn của tính người. Thể chế tại Bắc Kinh đã cho tù nhân lương tâm một lựa chọn: chết về tinh thần hay thể xác. Sự lựa chọn này quả thật vô nhân tính.

Mỗi người khi biết về lựa chọn này chắc sẽ tự hỏi bản thân, nếu mình rơi vào trường hợp của các nạn nhân, sẽ phải làm như thế nào? Việc chỉ đứng đó mà nhìn người khác bị đẩy vào bước đường cùng trước sự lựa chọn vô nhân tính như thế không khác gì từ bỏ chính nhân phẩm của bản thân.

Chúng ta mỗi ngày đều tạo dựng hiện thực mới cho bản thân. Nếu trân quý nhân phẩm và những quyền lợi cơ bản của mình, chúng ta phải quan tâm đến nó hàng ngày, nếu không sẽ dần đánh mất nhân phẩm mà không hề biết, cũng giống như cái cây không có nước sẽ bị chết héo.

Các học viên Pháp Luân Công trong suốt 16 năm qua vẫn luôn quan tâm đến nhân phẩm của mình. Trong 16 năm qua họ đã đóng góp nhiều cho nhân phẩm của con người, nhân loại và tính nhân văn hơn chế độ đơn đảng trụ sở tại Bắc Kinh. Có lẽ đây là lúc chúng ta tích cực hơn để tham gia vào sự nghiệp vì Thiện lương của nhân loại. Đó chính là trách nhiệm của chính chúng ta.

Mổ cướp nội tạng từ tù nhân lương tâm còn sống đã đi quá xa. Giờ là lúc chúng ta đứng lên bảo vệ giá trị nhân phẩm bất khả xâm phạm cho mỗi con người.

Biên dịch từ Epoch Times

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *